“Thế gian thật sự có rất
nhiều mối nhân duyên kỳ diệu, nhiều cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên khó có thể tả thành
lời, sống giữa hồng trần bận rộn, mỗi một ngày đều có tương phùng, mỗi ngày đều
có ly biệt. Rong ruổi trong biển người mênh mang, thường sẽ có những cảnh đi
lướt qua nhau như thế này: Một người nào đó đi vào tầm nhìn của bạn, trở thành
phong cảnh khiến bạn rung động, còn anh ta lại không hề biết đến trên thế giới
này có một người là bạn. Hoặc có lẽ, bạn đã lạc vào phong cảnh của người khác,
nhưng không biết trên đời này từng có một người là anh ta. Không biết bao nhiêu
năm về sau, có duyên lần nữa gặp lại, coi như là lần đầu gặp gỡ hay là trùng
phùng?
Có lúc, đứng giữa dòng
người chen chúc, trong đáy lòng sẽ trào dâng một nỗi cảm động không tên. Phát
hiện một đời của con người sống không dễ dàng như thế, chúng ta nên cảm thấy ấm
áp trước những sinh mệnh tươi mới này, cảm thấy hạnh phúc trước những khói lửa
bao trùm nhân gian này. Có lẽ có một ngày, chúng ta đều sẽ ra đi, đều sẽ không
hẹn gặp lại. Đã biết như thế, hà cớ gì lại nỡ vì một vài lỗi lầm nhỏ mà tạo
thành vết thương sâu hoắm? Hà cớ gì nỡ vì một quá khứ không thể trở lại được mà
đắm chìm trong mối bi tình?
Gặp gỡ một người, chỉ cần
khoảnh khắc. Yêu một người, luôn là cả một đời. Bèo nước gặp nhau rồi lập tức
quay người không hẳn đã là sai lầm, khắc cốt ghi tâm yêu nhau đến thiên hoang
địa lão, cũng chưa chắc là hoàn mỹ…”
-Trích Nếu Em An Lành, Đó Là
Ngày Nắng – Bạch Lạc Mai (Lục Bích dịch)
Sống một cuộc đời cũng giống như vẽ một bức tranh vậy. Nếu bạn nghĩ thật lâu về điều mình muốn vẽ, nếu bạn dự tính được càng nhiều màu sắc mà bạn muốn thể hiện, nếu bạn càng chắc chắn về vật liệu mà bạn sử dụng thì bức tranh trong thực tế càng giống với hình dung của bạn. Bằng không, có thể nó sẽ là những màu mà người khác thích, là bức tranh mà người khác ưng ý, chứ không phải bạn.”
“Đến một độ tuổi nào đó rồi bạn sẽ biết, những tháng ngày vò võ một mình thật sự rất khó chịu, bạn sẽ bắt đầu thấm thía được mùi vị của cô đơn. Thời gian như gõ vào lòng
kiêu hãnh của bạn.
Đi qua một ngã rẽ nào đó rồi bạn sẽ nhận ra, những cuộc trò chuyện thâu đêm cùng bạn bè càng ngày càng ít, bạn ngán ngẫm những tháng ngày hiu quạnh theo mình như hình với bóng. Chỉ cần tìm được người yêu mình, liền muốn phó thác chung thân ngay.”
Dearest Cecilia, the story can resume. The one I had been planning on that evening walk. I can become again the man who once crossed the Surrey park at dusk, in my best suit, swaggering on the promise of life. The man who, with the clarity of passion, made love to you in the library. The story can resume. I will return. Find you, love you, marry you and live without shame.